Duc

Anh chàng người Anh

"Để thành công tôi không được phép sợ sẽ thất bại nữa. Chính nỗi sợ này đã cản trở tôi đạt đến Đại công trình. Bây giờ tôi mới bắt đầu với một công đoạn mà lẽ ra tôi đã có thể làm từ mười năm trước rồi. Song ít ra tôi cũng mừng vì đã không đợi thêm hai mươi năm nữa."

Chỉ một câu thoại ngắn cũng đủ khiến một nhân vật trở nên đáng nhớ. Sau lần đọc đầu tiên tôi còn quên cả nhân vật này, vậy mà giờ đọc lại tôi lại thấy chính mình phản chiếu trong anh ta.

Anh chàng người Anh xuất thân là một người có học thức, đã trau dồi nhiều lĩnh vực, đọc nhiều sách. Trái ngược với Santiago, anh là hình mẫu của những người chỉ biết lý thuyết suông. Điều thú vị là trên đường đi, cả hai đã từng đổi cách học cho nhau, nhưng lại không hiệu quả. Có lẽ là mỗi người có một lối đi riêng, hay họ thực chất chỉ chưa hiểu con đường của người kia?

Anh chàng dành hết gia tài bố để lại để mua những tài liệu quý nhất, anh còn vượt sa mạc để gặp nhà giả kim, để học thuật luyện kim từ ông. Tất cả công sức đó đổi lại một câu nói anh hãy cứ thử đi!

Đơn giản đến thế sao? Ấy vậy mà trong mười năm học hành anh ta chưa từng thử dù chỉ một lần. Giống như Santiago đã bỏ ra một phần mười gia tài và một phần mười bầy cừu chỉ để bà thầy bói và ông vua già khích lệ cậu theo đuổi kho tàng ở Kim Tự Tháp (dù đó chỉ là điều hiển nhiên?).

Trong lần xuất hiện cuối, anh ta xuất hiện cạnh cái lò luyện quái dị tự dựng. Trong lúc đốt lò bằng cành khô, mắt anh ta nhìn ra sa mạc; đôi mắt như long lanh hơn những ngày chỉ chúi mũi vào sách.

Một lần nữa anh chàng người Anh hướng mắt ra khỏi sách, đôi mắt long lanh báo hiệu có lẽ giờ anh đã thấu hiểu được cách học từ sa mạc, giác ngộ được cách học của Santiago.

Trong một giai đoạn nào đó, một khía cạnh nào đó, chúng ta sẽ có lúc quá dựa dẫm vào những lý thuyết, chờ đợi một điều kiện hoàn hảo mà không dám dấn thân. Khi đó chỉ cần một lời động viên, một cú đẩy để bắt đầu. Và người ta có thể tin tưởng nhất lại là chính mình.

Lời bạt

Tôi đọc lại Nhà Giả Kim khi đang ở Hàn Quốc (2026), trong những ngày tháng đen tối nhất trong cuộc đời (cho đến giai đoạn đấy). Tóm tắt lại: tôi không có định hướng tương lai, tôi FOMO thường xuyên tự so sánh với người khác, có thể nói là cái tôi đang vụn vỡ, không biết ý nghĩa của bản thân là gì, tồn tại để làm gì.

Vì chỉ mang mỗi quyền Nhà Giả Kim này sang, tôi đọc đi đọc lại quyển này tận 3 lần (đọc sách trước khi ngủ thực sự có ích). Tất nhiên là còn nhiều biểu tượng, ý nghĩa sâu xa của cuốn sách mà tôi vẫn chưa thấu được, nhưng tôi phản chiếu chính mình trong những trang sách đó, cũng học được nhiều bài học sâu sắc mà những lần đọc trước không hề hay biết.

Nhân vật này là một điển hình, tôi tự thấy bản thân mình trong những năm đại học cũng vậy. Điểm cao, có thành tích, song tất cả cũng là lý thuyết suông, tôi thiếu kinh nghiệm thực chiến, thiếu project... nhưng điều đơn giản nhất là project cá nhân mà tôi còn né tránh (thay vào đó tôi chui hố vào tutorial hell).

Nghĩ lại tôi thấy mình còn phải học tập bản thân hồi bé. Khi đấy, thích gì là chơi, là làm, là thử, tự mày mò quay video, edit, thủ công giấy, ảo thuật... thế mà giờ càng lớn lại thấy mình đụt hơn.

Nhưng tôi không được sợ bản thân mình đã muộn nữa (muộn với ai? với cái gì?), vì ít ra tôi đã không đợi thêm 20 năm nữa.

fleeting Zoomed view